Tôi mua LG Himacs để lấy lòng vợ, ai ngờ nó vớt cả quán phở nhà tôi

· 4 min read
Tôi mua LG Himacs để lấy lòng vợ, ai ngờ nó vớt cả quán phở nhà tôi

Hôm đó, cô ấy dọa nghỉ bán nếu tôi nhất quyết không thay mặt bếp đá cũ nứt toác. Tôi xuôi theo cho xong chuyện, vậy mà ba tuần sau chính mặt bàn này khiến tôi giữ chân được một ông khách quen là một cán bộ an toàn thực phẩm. Nghe qua bạn sẽ nghĩ tôi đang nói quá chuyện, nhưng để tôi kể cho các bạn rõ. đá nhân tạo LG Himacs

Tôi từng nghĩ mặt bàn đá thì khác gì nhau

Lúc đi mua, tôi đã so sánh LG Himacs với đá granite thường mà tôi vẫn dùng. cứ soi từng vân đá, gõ thử mặt đá, thậm chí mang theo chai mắm để đổ thử lên bề mặt. Tôi bĩu môi cười vì mức giá chênh tới gần ba triệu đồng mỗi mét dài. Tiền làm mặt bếp dài 2 mét bốn nếu dùng đá rẻ là có 4 triệu, còn hàng LG lên tới hơn 10 triệu. Tôi nghĩ quá phí nhưng vợ tôi cứ nhất quyết, đành chiều cho êm ấm. Tuần đầu thấy cái bàn màu kem tôi cứ nghĩ mình dại, vợ thì cứ khen đẹp còn tôi thì chỉ thấy mặt bàn trơn tuột. Vậy mà cách nhìn đó không giữ được bao lâu.

Chai nước mắm rơi và bài kiểm tra không báo trước

Sáng hôm đó, quán phở nhà tôi đông khách đến mức tôi luôn chân luôn tay. Tự nhiên một chai mắm tuột tay nhân viên rơi xuống, vỡ tan ngay mép bàn, chất lỏng loang vào chỗ ráp hai tấm đá. Tôi không kịp lau vì đông khách. Mãi hai tiếng sau tôi mới quay lại vệ sinh, bụng bảo dạ chắc hỏng rồi. Không ngờ là, tôi lau thử bằng khăn ẩm, vết màu nhạt dần rồi biến mất. Tôi chà thêm bằng nước rửa chén loại thường, mặt bàn trắng tinh trở lại, chẳng để lại chút vệt gì. Tôi khựng lại một lúc vì nhớ cái bàn đá cũ tôi từng dùng suốt ba năm từng bị bát nước mắm để lâu loang lổ cả năm sau vẫn còn vết. Tôi chợt hiểu lý do vợ tôi nhất định chọn hàng LG.

Vị thanh tra bất ngờ soi đèn vào mặt bàn

Buổi chiều định mệnh, một vị khách cao tuổi quen mặt nhờ tôi ra ngồi nói chuyện. Ông bảo với tôi rằng mình nguyên là thanh tra vệ sinh thực phẩm, xin vào tận bếp tham quan vì muốn hiểu vì sao phở nhà tôi ngon mà sạch. Tôi dẫn ông xuống bếp, trong lòng cũng thấy thoải mái. Ông ấy soi đèn pin khắp bề mặt bàn, đưa tay miết lên mặt đá, kiểm tra chỗ nối rồi gõ tay lên. Tôi đứng đó mà tay chân run lên, vì sực nhớ hồi trước tôi từng nhào bột làm bánh phở trực tiếp trên mặt bàn. Ông tỏ vẻ hài lòng rồi nói với tôi mặt bàn không hề xốp, vi khuẩn khó mà trú ngụ, rồi khuyên tôi nên đăng ký chứng nhận vệ sinh an toàn thực phẩm, vì nhiều quán dùng đá tự nhiên rất khó làm sạch vi khuẩn. Tôi không nói được gì ngoài lời cảm ơn cái quyết định tưởng như nông nổi trong cơn bực bội ngày đó.

Giờ đây tôi nhìn mặt bàn khác hẳn

Sau hơn một năm dùng, cách tôi nghĩ về nó hoàn toàn khác. Tôi đã chuyển hẳn khâu nhào bột và để nồi nước lèo sôi sùng sục lên bàn mà không lo nứt. Tôi nhớ có ba lần nhân viên để lửa to khiến nước dùng sôi trào cả ra, mặt bàn chỉ tỏa nhiệt đều, làn nhiệt đều chứ không biến dạng. Sáng nào tôi cũng vệ sinh mặt bàn bằng khăn ẩm pha chút dung dịch tẩy rửa thực phẩm, chỉ mất 5 phút chứ không cần tốn sức. Vợ tôi nói một câu khiến tôi suy nghĩ mãi: cái gì rẻ tiền mà thay hoài mới là đắt, cái gì mua một lần dùng lâu thì mới rẻ. Quán phở của tôi bây giờ vừa treo giấy chứng nhận an toàn thực phẩm, lượng khách tăng rõ rệt. Tôi tính sơ chi phí bảo trì, LG Himacs chỉ tốn chưa đến một triệu, trong khi trước kia tôi phải trả chi phí thuê thợ đánh bóng bàn đá đều đặn mỗi tháng. Thú thật với các bạn, nếu vợ tôi không kiên quyết hôm đó thì quán tôi khó mà giữ được khách như hiện tại. Nếu bạn đang đắn đo giữa đá thường và đá nhân tạo, cứ nghe tôi một lần: đừng tiếc khoản tiền cho nơi chế biến thức ăn. Chính tôi từng mắc sai lầm khi bảo nó chỉ là cái mặt bàn, giờ tôi biết nó còn hơn thế. Còn bạn, bạn chịu bỏ ra mức nào cho mặt bàn nơi nấu nướng?